tuổi. Họ cùng học chung một ngôi
trường, cùng một lớp học.
Cậu là một anh chàng phá phách,
suốt ngày nhàn rỗi. Cô là phần tử
ham học trong lớp, thành tích ưu tú,
thi cử luôn xếp vào top 5 người. Cậu
ta cũng khá đẹp trai, tuy nhiên học
tập không tốt lắm, nhưng lại rất
thông minh. Cô ấy rất đáng yêu,
nhiều người mến, trong lớp lại có rất
nhiều người để ý.
Họ là bạn bè, nhưng cậu ta thích cô
gái, cậu không hiểu được cảm giác
của mình đối với cô ấy, chỉ là bất
chợt muốn nhìn thấy cô , vừa mới gặp
đây thôi, nhưng lại không ngừng nghĩ
về cô; Thường vô duyên vô cớ đăng
nhập vào Yahoo, nhìn chăm chăm vào
cái biểu tượng Yahoo đang off của cô
gái, rồi nhấn nút thoát; Bắt đầu nhìn
thấy cô gái nhưng lại không dám bắt
chuyện hoặc không biết nên nói gì
nữa;
Cô gái buồn, cậu ta cũng sẽ buồn; Cô
gái vui, cậu ta cũng vì thế mà vui.
không lẽ cậu đã yêu cô gái đó rồi
ưh………..
Cô gái phát hiện hành động khác
thường của cậu trai , nhưng cô không
hiểu cậu ấy đang nghĩ gì, cứ ngỡ nhà
của cậu trai xảy ra chuyện gì mới tỏ
ra như thế, qua một thời gian thì sẽ
khác thôi…….
Càng về lâu, cậu trai càng phát hiện
mình đã yêu cô gái, vào học không
nhịn được phải quay đầu lại nhìn cô
gái, hầu như nó đã thành thói quen
trong cuộc sống của cậu vậy. Cô gái
vẫn không hiểu được, cứ mỗi lần hỏi
chuyện cậu, cậu ta chỉ hướng mắt ra
ngoài nhìn xa xa, đáy mắt thoáng
hiện vẻ thất vọng, trong lòng cứ mãi
âm ỉ vô số lần nói lên câu “tôi thích
em” , tiếc rằng cô gái không nghe
được.
Vào một đêm, cậu ta và một người
bạn trong lớp đang gọi điện thoại, vô
tình biết được số điện thoại của cô
gái, cậu ta rất hứng khởi, nói qua loa
vài câu rồi cúp máy ngay, ngay sau
đó liền gọi cho cô ấy…..
“Alo ?”
“……………………..”
Cậu nghe thấy giọng của cô ấy, đột
nhiên quên mất phải nói cái gì.
“Ai vậy ?”
“Cậu đoán đi ?”
Cô gái nói tên của một người con trai
trong lớp học, cậu ta rất thất vọng vì
cô gái không đoán ra là cậu.
“Haha…….. sao mới đoán mà đã đoán
đúng rồi !”
Cậu ta muốn mượn tên người bạn đó
để dò thám trong lòng cô gái thật ra
có để ý đối tượng nào hay không.
“Hì…….. Có chuyện gì không hả ?”
“Mình……… mình………”
“Gì hả ?”
“uhm……. mình”
“Cậu sao vậy ?”
“Mình thích cậu, cậu có thể làm bạn
gái của mình hay không ?”
“Hả ?”
“Mình nghiêm túc đó.”
“…………..”
“Được không hả ?”
“Hãy cho mình suy nghĩ chút đã.”
“OK, lát nữa mình sẽ gọi lại cho cậu.”
“uhm……..”
Mười phút sau cậu ta gọi lại cho cô
gái.
“Hi, cậu suy nghĩ đến đâu rồi ?”
“Mình nghĩ tốt nhất chúng ta hãy là
bạn.”
“Thật không thể chấp nhận mình
ưh ?”
“…………….”
“Vậy được rồi, chúng ta hãy là bạn
vậy, mình cúp máy đây.”
Cô gái nằm trên giường, nghĩ lại
mình cự tuyệt người con trai ấy, cậu
ta nhất định sẽ rất buồn, đêm đó cô
ngủ không được.
Còn khi ấy, cậu ta không biết rằng,
mình muốn biết trong lòng người con
gái thích ai, lại lấy chuyện ấy đùa vui
quá chớn.
Ngày hôm sau, cậu ta lên lớp học
như thường lệ. Lúc tan học, cô gái
đột nhiên nhào tới chỗ ngồi của cậu
ta với vẻ mặt đỏ ngầu, đá thật mạnh
vào gốc ghế của cậu ta . “Cậu cảm
thấy như vậy vui lắm àh ?” Thì ra cô
gái thông qua những người bạn mà
biết được số điện thoại của cậu ta, và
biết được hết tất cả………
Cậu ngồi lặng trên ghế, đôi mắt vô
thần, cậu biết mình đã làm sai, đùa
vui quá chớn rồi, Nhưng, đã quá
muộn. Cô gái giận, chỉ vì cậu nói dối
cô ấy, cô gái đã vì thế mà khóc nhiều
lần.
Mấy ngày rồi, cô gái không nói
chuyện với cậu, một câu trách móc
cũng không. Xem ra, cô gái thật sự đã
bị tổn thương, sự tổn thương rất là
nặng.
Cậu ta thất thần và cứ luôn tự trách
mình, muốn gọi điện cho cô gái,
nhưng cô ấy không bắt máy. Cậu ta
gửi tin nhắn cho cô.
“Xin lỗi, mình không cố ý đâu, thật
đó, cho mình xin lỗi nhé, có thể tha
thứ cho mình được không ?”
Cô gái không trả lời, cậu không nản
chí, gửi tiếp một dòng tin nhắn cho
cô ấy.
“Mình biết cậu rất là giận, đừng vì
thế mà bỏ mặc mình. Xin lỗi, xin lỗi,
xin lỗi, hãy tha thứ cho mình nhé !”
Cậu ta nóng ruột đợi chờ. Rất lâu
sau đó, chuông điện thoại reo lên,
cậu ta mừng như điên cầm điện thoại
lên, quả nhiên là cô ấy.
“Nếu như một lời xin lỗi thì cần đến
cảnh sát làm gì nữa hả ? Ai cũng có
thể giết người trước, rồi nói lời xin lỗi
với người ta ưh ! Vì vậy, lời xin lỗi của
cậu mình không chấp nhận, chỉ là
không muốn nói chuyện với cậu thôi!”
Cậu ta rất vui, dù cho cô gái không
tha thứ cho cậu, chí ít cô gái đã
quan tâm đến mình.
Từ buổi đó, ngày nào cậu cũng gửi
một tin nhắn cho cô, hy vọng cô có
thể tha thứ cho cậu. Không cần biết
cô gái có trả lời hay không, cậu cũng
luôn kiên trì. Còn cô gái ngày nào
cũng nhận được một tin nhắn, đó là
do cậu ta gửi lại, dù cho hoàn cảnh
nào cũng không thay đổi.
Hai tháng trôi qua, dần dần đã trở
thành thói quen trong cuộc sống của
cô gái, đó là thói quen mỗi ngày
nhận một dòng tin nhắn với lời nhắn
xin lỗi và mong tha thứ của cậu ấy.
Cũng có thể nói rằng, cô gái đã có
thói quen có cậu ấy chăng……..
Vào một ngày nọ, cậu trai không đến
lớp, cậu ta xin nghĩ, nhưng cô gái
vẫn nhận được tin nhắn do cậu gửi
đến. Vì thế cô gái không nghĩ nhiều
đến việc đó. Nhưng cứ liên tiếp thế,
cậu ta đã không đến lớp hai tuần rồi,
cô gái phát hiện những ngày không
có mặt cậu, rất tẻ nhạt, như thể cả
thế giới mất đi màu sắc vậy, cho dù
đều đều ngày nào cũng nhận được
tin nhắn của cậu, không nhìn thấy
cậu, trái tim như rất cô đơn rất trống
vắng. Cô liền gọi điện cho cậu ta,
nhưng không ai bắt máy, ngay sau đó
cô liền gửi tin nhắn cho cậu ấy.
“Cậu đang ở đâu ? Cậu sao vậy ? Tại
sao không đến lớp hả ?”
Cậu ta rất lâu vẫn không trả lời, cô
giờ mới biết rằng chờ đợi tin nhắn là
cần phải có dũng khí và sự nhẫn nại
rất lớn. Từ lúc trước đến giờ, ngày
nào cô cũng nhận tin nhắn của cậu
mà không có một lần nào trả lời cả,
cũng không khó đoán được, ngày nào
cậu ta cũng ngốc nghếch chờ đợi
dòng tin nhắn hồi âm của cô……
Đến tối, cuối cùng cô gái đã nhận
được tin nhắn của cậu ta : “Xin lỗi,
đã bắt cậu đợi lâu giờ mới trả lời tin
nhắn, chắc cậu đợi lâu lắm rồi phải
không hả? Xin lỗi nhé, gần đây nhà
mình phát sinh một số chuyện, nên
không thể đến lớp. Sức khỏe tốt chứ
hả ? Nhớ cậu thật……….. ” Cô gái rơi
nước mắt, cô không hiểu vì sao mình
lại khóc, vì ai mà khóc, chỉ là tự
nhiên muốn khóc đấy thôi, vì có một
người con trai đối xử với cô như thế!
Mười ngày lại trôi qua, trong mười
ngày ấy không có cậu ấy. Cuối cùng
cô gái nhịn không được phải đi kiếm
cậu ta, vì cô biết, mình đã yêu cậu ấy
rồi !
Cô gái vội vã đi kiếm cậu ta. Nơi cậu
ấy thích nhất; Địa điểm cậu ta
thường hay tới mỗi khi buồn; tiệm
internet cậu thường hay lui tới; địa
phận bí mật của cậu ta; những nơi
có thể đến được cô gái đều không bỏ
qua, nhưng vẫn không thấy bóng
dáng của cậu ta đâu, cô gái cảm giác
trong lòng có điều gì đó bất ổn.
Một người bạn nói với cô gái biết, cậu
ta có một cô em gái đang học cùng
trường. Không lâu sau, cô gái đã tìm
được em gái của cậu ấy. Hỏi đến cậu
ta, em gái cậu ấy nghẹn ngào khóc,
nói sẽ dẫn cô gái về nhà thì sẽ biết
rõ mọi chuyện. Cô gái theo cô bé về
đến nhà cậu ta, bước vào phòng của
cậu ấy, cô bé chỉ vào một lá thư đang
để trên bàn học, sau đó từ trong cặp
lấy ra một chiếc điện thoại : “Còn cái
này, giờ giao hết cho chị”. Nói xong,
cô bé lẳng lặng rời khỏi phòng……..
Cô gái bước đến gần chiếc bàn, rung
rẩy mở lá thư ra xem.
“Xin lỗi, sau này không thể ở bên
cạnh cậu được rồi ! Những ngày
không đi học, mình không khỏe lắm,
đi bệnh viện kiểm tra bác sĩ nói chỉ
còn sống được một tháng. Thật có lỗi
cái ngày cậu gửi tin nhắn cho mình
rất lâu mới trả lời. Thật ra cậu vừa
mới gửi tới là mình đã thấy rồi, chỉ vì
mình phát hiện ngày thường có thể
thoải mái nhấn nút điện thoại giờ lại
trở nên khó khăn đến thế với mình.
Mình đã phí thời gian rất lâu sau đó
cuối cùng mới hoàn thành xong………
Xin lỗi nhé……
Cũng may cậu không tha thứ cho
mình, nếu không……. Haha…….
Nhưng thôi không còn quan trọng
nữa.
Mình nhờ em gái mình mỗi ngày gửi
đến cậu một dòng tin nhắn khi mình
ra đi, về tin nhắn, mình đã nhắn sẵn
hết rồi, đề phòng bất trắc đó mà….
Hihi…..
Hãy hứa với mình là không được
buồn! Những ngày không có mình,
cậu phải vui vẻ đó!
Thật ra, mình yêu thầm cậu lâu lắm
rồi, không nói cho cậu biết thôi……..
Tiếc rằng chưa thể nói thành lời, đã
khiến cậu giận rồi ! Và một khi phạm
lỗi thì chỉ có chết!
Xin lỗi nhé, chuyện đó mình thật sự
không phải cố ý đâu, mình chỉ muốn
biết cậu thích ai, vì…… mình thích
cậu.
Hihi……… Những điều đó không còn
quan trọng nữa rồi. Cậu đó, nhất
định phải chú ý đến sức khỏe, trời
lạnh phải mặc thêm áo
vào………………………..
………………………………………………….”
Mở chiếc điện thoại ra, cô gái mở hộp
thư nháp ra xem, trong đó lưu trữ tất
cả 435 dòng tin nhắn, tất cả dùng để
chuẩn bị gửi cho cô gái.
Cô gái lặng người đi và ngã phịch
xuống đất, đau khổ không cất thành
tiếng……….
Vì…….. hai tháng là 61 ngày, cũng là
61 dòng tin nhắn, cộng thêm hai
tuần là 14 dòng tin nhắn; cộng tiếp
10 tin nhắn của 10 ngày không có
mặt; sau cùng cộng thêm 435 dòng
tin nhắn trong hộp thư nháp. Thì là
…….
61 + 14 + 10 + 435 = 520 = 愛する ! ! !
( Anh Yêu Em )

0 nhận xét:
Đăng nhận xét